
Vietnam EPC Capabilities: Steel and Engineering Edge
September 23, 2025
Costco Vietnam Market Entry: A Retail Giant’s Bet
September 25, 2025
Founder Notes — Lotus Investment Group
Vietnam Private Sector Globalisation: Roadmap Beyond 2025
Vươn ra thế giới: lộ trình của khu vực tư nhân Việt Nam sau 2025
Tháng 9/2025, khu vực tư nhân Việt Nam nói về tham vọng toàn cầu mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tại Diễn đàn Kinh tế Tư nhân Việt Nam, giới lãnh đạo doanh nghiệp trình bày những lộ trình mở rộng ra quốc tế khá rõ ràng — từ xây dựng thương hiệu tới cải cách chính sách, mỗi đề xuất vừa khoe được tiến bộ vừa lộ ra những nút thắt còn dai dẳng. Câu hỏi đặt ra cho Việt Nam không phải doanh nghiệp có cạnh tranh được trên sân toàn cầu hay không, mà là họ biến tham vọng thành chỗ đứng bền vững ở nước ngoài nhanh đến đâu.
Nền tảng vĩ mô đang đứng về phía họ. Tăng trưởng GDP giữ trên sáu phần trăm trong năm 2025, xuất khẩu tăng hơn 15 phần trăm, vốn FDI nhích gần chín phần trăm so với cùng kỳ. Lạm phát vẫn trong tầm kiểm soát, giữ cho việc hoạch định dài hạn có chỗ dựa. Những con số ấy cho doanh nghiệp Việt sự tự tin để nhắm tới thị trường toàn cầu, và khiến nhà đầu tư nhìn Việt Nam như một đối tác đáng tin trong chuỗi cung ứng khu vực.
Vị trí địa lý cũng đứng về phía đất nước. Nằm sát các nền kinh tế lớn của châu Á, hội nhập vào những hiệp định thương mại như CPTPP và RCEP, cộng với nền chế tạo vững, Việt Nam có đòn bẩy mà ít nước cùng nhóm có được. Với doanh nghiệp tư nhân, những yếu tố đó cho phép đặt sản xuất ở nước ngoài, giành thị trường xuất khẩu mới và dự phần sâu hơn vào chuỗi giá trị toàn cầu. Nền móng cho quá trình quốc tế hóa đã sẵn. Nhưng đi từ nhà vô địch trong nước thành đối thủ tầm thế giới thì cần một chiến lược có chủ đích, không thể trông vào quán tính.
Thương hiệu quốc gia: ưu tiên chiến lược, không phải khẩu hiệu
Thương hiệu là chủ đề trở đi trở lại tại diễn đàn 2025. Lãnh đạo các ngành khác nhau, từ nội thất tới nông nghiệp và hàng tiêu dùng, đều than rằng Việt Nam thiếu một hình ảnh toàn cầu nhất quán. Sản phẩm ra được thị trường quốc tế, nhưng thường mang nhãn nước ngoài, nên giá trị thương hiệu thu về rất mỏng. Thiếu thương hiệu quốc gia, doanh nghiệp Việt cứ phải đua bằng giá rẻ thay vì được nhớ đến nhờ chất lượng và sáng tạo.
Giới doanh nhân đề xuất một chiến dịch xây dựng thương hiệu quốc gia có phối hợp: nhà nước hỗ trợ hội chợ thương mại quốc tế, xúc tiến xuất khẩu, truyền thông định vị Việt Nam như một nhà cung ứng toàn cầu đáng tin. Với ngành gỗ và nội thất, điều đó nghĩa là trình diện không chỉ như nơi sản xuất giá thấp mà như một trung tâm thiên về thiết kế. Với hàng tiêu dùng, là gây dựng nhận thức rằng thương hiệu Việt đấu được về chất lượng với các đối thủ trong khu vực. Hiểu theo nghĩa này, thương hiệu là cách giữ lại giá trị ở mọi khâu của chuỗi cung ứng.
Tiến bộ năm 2025 còn khiêm tốn nhưng nhìn thấy được. Vài doanh nghiệp trong nước đã tung chiến dịch quốc tế, nhất là ở mảng thực phẩm và đồ uống; số khác thử cách làm thương hiệu ưu tiên kênh số. Nhưng đó vẫn là những nỗ lực lẻ. Muốn lên quy mô, Việt Nam phải coi thương hiệu là sứ mệnh chung chứ không phải lựa chọn riêng của từng hãng. Lộ trình ra thế giới bắt đầu từ việc được nhìn thấy.
Cải cách thể chế: ổn định trong nước là bệ phóng ra ngoài
Cải cách chính sách là chủ đề lớn thứ hai. Doanh nhân nhấn mạnh rằng sức cạnh tranh toàn cầu cần một môi trường trong nước biết nâng đỡ. Thủ tục hành chính rườm rà, hoàn thuế VAT chậm, các tỉnh thực thi không đồng đều vẫn là rào cản. Những điểm nghẽn đó vừa đội chi phí vừa làm doanh nghiệp chậm tay trước nhu cầu quốc tế.
Tại diễn đàn, doanh nghiệp đề nghị đơn giản hóa thủ tục phòng cháy và cấp phép, rút ngắn thời gian hoàn thuế VAT, gọn lại quy trình hải quan. Họ cũng mong các tỉnh áp dụng quy định nhất quán hơn. Nhà hoạch định chính sách phản hồi tích cực, thừa nhận hiệu quả thủ tục giờ quan trọng ngang ưu đãi thuế hay trợ cấp. Với doanh nghiệp muốn ra nước ngoài, có thể đoán trước được luật chơi trong nước chính là nền để dám mạo hiểm bên ngoài.
Một số cải cách đã khởi động. Cơ chế một cửa nhanh thí điểm ở Bình Dương và Đồng Nai cho kết quả ban đầu, rút ngắn thời gian phê duyệt cho nhà xuất khẩu. Nhân rộng ra cả nước vẫn còn khó, nhưng hướng đi đáng khích lệ. Nhà đầu tư sẽ theo dõi sát xem Việt Nam có giữ được đà này và đưa hệ thống trong nước khớp với kỳ vọng quốc tế hay không.
Vốn và con đường M&A xuyên biên giới
Mở rộng ra quốc tế cần vốn, và doanh nghiệp Việt thường gặp giới hạn ở chính chỗ này. Nhiều hãng vừa và nhỏ thiếu tài sản thế chấp hoặc quy mô để vay những hạn mức lớn, trong khi thị trường vốn cổ phần còn non so với khu vực. Tại diễn đàn 2025, giới lãnh đạo nêu nhu cầu hỗ trợ tài chính mạnh hơn: gói tín dụng có mục tiêu, cơ chế tài trợ xuất khẩu, hợp tác với quỹ đầu tư tư nhân.
Một vài chương trình của nhà nước đã xuất hiện, cấp lãi suất ưu đãi cho doanh nghiệp theo đuổi dự án quốc tế. Ngân hàng phát triển cũng đang dò cơ chế đồng tài trợ. Quỹ đầu tư tư nhân và quỹ mạo hiểm quan tâm tới Việt Nam nhiều hơn, sẵn lòng đứng sau những hãng có chiến lược toàn cầu hóa đáng tin. Phần việc của doanh nghiệp Việt là chứng minh cả độ sẵn sàng vận hành lẫn mô hình kinh doanh có thể nhân rộng.
M&A là con đường ra thế giới đầy sức nặng. Thay vì dựng cơ sở mới từ đầu ở nước ngoài, doanh nghiệp Việt có thể mua cổ phần trong công ty ngoại, giành ngay lối vào thị trường và kênh phân phối. Tới nay mới ít hãng đi đường này, nhưng nhiều khả năng sẽ tăng khi thị trường vốn chín hơn và năng lực quản trị dày lên.
Nhân lực: nút thắt và lá bài kiều bào
Toàn cầu hóa không chỉ cần vốn và chính sách; nó dựa vào con người. Doanh nghiệp Việt liên tục chỉ ra tình trạng thiếu quản lý giỏi, thiếu chuyên môn tiếp thị quốc tế, thiếu năng lực kỹ thuật cao. Muốn cạnh tranh ở nước ngoài, doanh nghiệp cần người hiểu thị trường toàn cầu, khác biệt văn hóa và môi trường pháp lý ở từng nơi.
Năm 2025, vài trường đại học và doanh nghiệp tư nhân khởi động chương trình lấp khoảng trống này. Hợp tác với cơ sở nước ngoài đưa về chuyên môn kỹ thuật, quản trị kinh doanh, thiết kế số. Đào tạo nghề tập trung vào ngoại ngữ, hậu cần và kỹ năng số. Những bước đó thiết yếu để dựng một lực lượng lao động đủ sức thực thi chiến lược quốc tế. Thiếu chúng, Việt Nam có nguy cơ chỉ có doanh nghiệp đầy tham vọng mà không đủ nhân tài giao được hàng.
Cùng lúc, kiều bào là nguồn lực còn bỏ phí. Cộng đồng người Việt ở Bắc Mỹ, châu Âu và Úc nắm cả kiến thức thị trường lẫn mạng lưới quan hệ. Hãng nào biết kéo nhân tài kiều bào vào chiến lược mở rộng sẽ chiếm lợi thế trước những hãng chỉ trông vào nguồn lực trong nước.
Ngành nào sẵn sàng đi xa nhất
Lộ trình áp dụng cho diện rộng, nhưng có những ngành đứng ở vạch xuất phát thuận hơn. Gỗ và nội thất, thép và cơ khí, hàng tiêu dùng được nêu tên tại diễn đàn như ứng viên hàng đầu để vươn ra quốc tế. Ở các ngành này, quy mô đã có sẵn; mảnh ghép còn thiếu là thương hiệu, công nghệ và vốn.
Công nghệ và dịch vụ số là một biên giới khác. Doanh nghiệp công nghệ Việt đã có mặt ở Đông Nam Á, mạnh nhất ở mảng game và fintech, kế đến là phần mềm doanh nghiệp. Tiến sâu hơn vào thị trường khu vực là bước kế hợp lý, được hậu thuẫn bởi nền nhân lực số khá mạnh. Giáo dục cũng có tiềm năng, khi doanh nghiệp Việt dò hợp tác quốc tế trong đào tạo nghề và đại học.
Y tế và dược phẩm là mảng đang nổi lên. Chuỗi bệnh viện và công ty dược trong nước tính chuyện mở rộng khu vực, qua hợp tác hoặc thâu tóm. Những bước đi ấy phản ánh độ tự tin đang lớn dần của doanh nghiệp tư nhân Việt, và nhận thức rằng tăng trưởng dài hạn buộc phải đa dạng hóa ra quốc tế.
Điều nhà đầu tư cần đọc ra
Với nhà đầu tư, lộ trình toàn cầu hóa vừa là cơ hội vừa là bài toán phức tạp. Cơ hội nằm ở quy mô, tham vọng và nền tảng vững của Việt Nam — hãng nào ra thế giới thành công sẽ tạo giá trị lớn cho cả mình lẫn đối tác. Cái phức tạp nằm ở rủi ro thực thi: doanh nghiệp phải vượt qua khoảng trống thương hiệu, nút thắt chính sách và thiếu hụt nhân lực.
Nhà đầu tư có thể đóng vai chất xúc tác. Họ mang theo chuyên môn, mạng lưới và bộ máy quản trị bên cạnh đồng vốn, nhờ đó giúp doanh nghiệp Việt tăng tốc trên hành trình toàn cầu hóa. Đối tác chiến lược, liên doanh và M&A xuyên biên giới sẽ là những công cụ chính. Người thắng cuộc là người gắn phần hỗ trợ của mình với chiến lược dài hạn, thay vì chăm chăm vào lợi nhuận ngắn hạn.
Diễn đàn xác nhận một điều: khu vực tư nhân Việt Nam không còn cam phận làm nhà cung ứng giá rẻ. Lãnh đạo của họ tìm sự hiện diện, sự nhận diện thương hiệu và sức cạnh tranh toàn cầu. Với nhà đầu tư, cú dịch chuyển này vừa thử thách vừa mở cửa. Thử thách là đi qua được cái phức tạp; cơ hội là dự phần dựng nên thế hệ nhà vô địch khu vực kế tiếp.
Kết luận
Bước vào 2025, khu vực tư nhân Việt Nam đứng ngay ngưỡng cửa toàn cầu hóa. Lộ trình của họ gồm thương hiệu, cải cách chính sách, tiếp cận vốn, phát triển nhân lực và chọn ngành mũi nhọn. Đã có tiến bộ, nhưng việc phải làm còn nhiều. Những năm tới sẽ kiểm chứng xem doanh nghiệp Việt có biến được tham vọng thành chỗ đứng toàn cầu bền vững hay không.
Với nhà đầu tư, thông điệp rõ ràng: cơ hội lớn, nhưng thành công đòi sự ăn khớp với năng lực và chiến lược đang định hình của Việt Nam. Vươn ra thế giới giờ không còn là khát vọng suông; nó đang trở thành một đường nét định hình tương lai kinh tế của đất nước.
Lotus Investment Group tư vấn M&A xuyên biên giới và FDI vào Việt Nam và Đông Nam Á. Nếu quý vị đang thẩm định một vị thế tại Việt Nam, liên hệ với chúng tôi.
By September 2025, Vietnam’s private sector is talking about its global ambitions more loudly than ever. At the Vietnam Private Sector Forum, business leaders laid out clear roadmaps for expanding overseas — from branding to policy reform, each proposal showed off real progress while exposing the bottlenecks that still nag. The question for Vietnam isn’t whether its companies can compete globally. It’s how fast they can turn ambition into a durable presence abroad.
The macro backdrop is on their side. GDP growth held above six percent in 2025, exports rose more than 15 percent, and foreign direct investment climbed nearly nine percent year on year. Inflation stayed manageable, which gives long-term planning something to stand on. These numbers give Vietnamese firms the confidence to chase global markets, and they make investors view the country as a reliable partner in regional supply chains.
Geography helps too. Sitting close to Asia’s major economies, plugged into trade pacts like the CPTPP and RCEP, and backed by a solid manufacturing base, Vietnam holds an edge few of its peers can match. For private enterprises, that means real openings to set up production abroad, win new export markets, and play a deeper role in global value chains. The foundations for internationalisation are already here. But moving from local champion to global competitor takes deliberate strategy, not momentum.
National branding as a strategic priority, not a slogan
Branding came up again and again at the 2025 forum. Leaders from furniture, agriculture and consumer goods all complained that Vietnam lacks a consistent global image. Products reach international markets, but often under foreign labels, so the brand equity they capture is thin. Without national branding, Vietnamese firms keep competing on price rather than being recognised for quality and innovation.
Business leaders proposed a coordinated national branding campaign: government backing for global trade fairs, export promotion, and communication that positions Vietnam as a credible global supplier. For the wood and furniture industry, that means presenting the country as a design-led hub, not merely a low-cost producer. For consumer goods, it means building recognition that Vietnamese brands can compete on quality with regional peers. Read this way, branding is a way to hold onto value at every stage of the supply chain.
Progress in 2025 has been modest but visible. Several domestic firms launched international campaigns, especially in food and beverage, and others tried digital-first branding. But these stay isolated efforts. To reach scale, Vietnam has to treat branding as a collective mission, not an individual choice. The road to going global starts with being seen.
Institutional reform: stability at home is the launchpad abroad
Policy reform was the second big theme. Entrepreneurs stressed that global competitiveness needs a supportive domestic environment. Tangled administrative procedures, slow VAT refunds and uneven provincial enforcement remain obstacles. These bottlenecks raise costs and slow firms down when international demand spikes.
At the forum, executives proposed simplifying fire-safety and licensing procedures, shortening VAT refund timelines, and streamlining customs. They also pushed for more consistent application of rules across provinces. Policymakers responded well, conceding that procedural efficiency now matters as much as tax breaks or subsidies. For firms aiming abroad, predictable rules at home are the foundation for taking risks outside.
Some reforms have started. Fast-track pilots in Binh Duong and Dong Nai are showing early results, cutting approval times for exporters. Scaling them nationwide is still hard, but the direction is encouraging. Investors will watch closely to see whether Vietnam can keep this momentum and bring its domestic systems in line with international expectations.
Capital and the cross-border M&A route
International expansion needs capital, and Vietnamese firms often hit limits right here. Many small and medium-sized companies lack the collateral or scale to secure large credit lines, while equity markets stay underdeveloped compared with regional peers. At the 2025 forum, leaders flagged the need for stronger financial support: targeted credit facilities, export financing schemes, and private equity partnerships.
Government programmes have begun to appear, offering subsidised interest rates for companies pursuing international projects. Development banks are exploring co-financing too. Private equity and venture capital interest in Vietnam has grown, with investors more willing to back firms that carry credible globalisation strategies. The job for Vietnamese companies is to prove both operational readiness and a business model that scales.
M&A is a powerful way to go global. Rather than build greenfield operations abroad, Vietnamese firms can acquire stakes in foreign companies and secure immediate market access and distribution. Only a few have gone this route so far, but it will likely grow as capital markets mature and management depth improves.
Human capital: the constraint and the diaspora card
Globalisation needs more than capital and policy; it rests on people. Vietnamese firms consistently point to shortages of skilled management, international marketing expertise and advanced technical capacity. To compete abroad, companies need staff who understand global markets, cultural differences and the regulatory environment in each place.
In 2025, several universities and private companies launched programmes to close this gap. Partnerships with foreign institutions are bringing in expertise in engineering, business administration and digital design. Vocational training is focusing on languages and the logistics and digital skills exporters keep asking for. These steps are critical for building a workforce that can actually execute international strategies. Without them, Vietnam risks having ambitious companies but too little talent to deliver.
At the same time, the diaspora is an underused resource. Overseas Vietnamese communities in North America, Europe and Australia hold both market knowledge and networks. Firms that learn to pull diaspora talent into their expansion will hold an edge over those relying on domestic resources alone.
Which sectors are readiest to travel
The roadmap applies broadly, but some sectors start from a better position. Wood and furniture, steel and engineering, and consumer goods were named at the forum as prime candidates for international expansion. In each, the scale is already there; what’s missing is branding and technology, plus the capital to fund both.
Technology and digital services are another frontier. Vietnamese tech firms are already active across Southeast Asia, strongest in gaming and fintech, with enterprise software close behind. Pushing further into regional markets is a logical next step, backed by a strong digital talent base. Education holds potential too, with Vietnamese companies exploring international partnerships in vocational training and higher education.
Healthcare and pharmaceuticals are emerging areas. Domestic hospital chains and pharmaceutical companies are weighing regional expansion through partnerships or acquisitions. These moves reflect the growing confidence of Vietnam’s private firms and their recognition that long-term growth requires international diversification.
What investors should read into it
For investors, the globalisation roadmap is both opportunity and complexity. The opportunity lies in Vietnam’s scale and ambition, set on strong fundamentals; firms that succeed abroad will create substantial value, for themselves and their partners. The complexity comes from execution risk: companies have to overcome branding deficits, policy bottlenecks and human capital shortages.
Investors can play a catalytic role. By bringing expertise and networks alongside capital, plus a steadier hand on governance, they help Vietnamese firms accelerate the globalisation journey. Strategic partnerships, joint ventures and cross-border M&A will be the central tools. The winners will be those who align their support with long-term strategy rather than short-term returns.
The forum confirmed one thing: Vietnam’s private sector is no longer content to be a low-cost supplier. Its leaders want visibility, brand recognition and global competitiveness. For investors, that shift is both a challenge and an opening. The challenge is to navigate the complexity; the opening is to help build the next generation of regional champions.
Conclusion
Going into 2025, Vietnam’s private sector stands at the threshold of globalisation. Its roadmap covers branding, policy reform, capital access, human capital development and sectoral focus. Progress has been made, but plenty remains. The coming years will test whether Vietnamese firms can turn ambition into a sustained global presence.
For investors, the message is clear: the opportunity is large, but success demands alignment with Vietnam’s evolving capabilities and strategies. Going global is no longer just an aspiration; it’s becoming a defining feature of the country’s economic future.
Lotus Investment Group advises on cross-border M&A and FDI into Vietnam and Southeast Asia. If you are underwriting Vietnam exposure, get in touch.




