
Vietnam Digital Infrastructure M&A: The Next Wave
October 3, 2025
HCMC IFC Regulatory Framework: Regulators and Rulebook
October 7, 2025
Founder Notes — Lotus Investment Group
HCMC Financial Centre Ranking: GFCI 2025 Climb
TP.HCM thăng hạng trên GFCI 2025: cột mốc hay mới chỉ là đà?
TP.HCM tăng ba bậc, lên hạng 95 trên Chỉ số Trung tâm Tài chính Toàn cầu GFCI 38, với 664 điểm — mức cao nhất từ trước tới nay. Bước nhảy ấy nhỏ về con số tuyệt đối và rất dễ bị thổi phồng. Câu hỏi khó hơn nằm bên dưới: đây là cột mốc đánh dấu năng lực thật, hay mới chỉ là tín hiệu của một cái đà có thể khựng lại bất cứ lúc nào?
Xếp hạng nắn nhận thức, mà nhận thức thì kéo dòng vốn đi theo. Với một thành phố đang tự định vị làm trung tâm tài chính mới nổi, mười điểm tăng đọc ra như một phiếu tín nhiệm cho hướng chính sách của Việt Nam. Nhưng GFCI là cuộc đua tương đối. Kuala Lumpur và Bangkok vẫn đứng trên, Manila cũng vậy; còn Singapore neo cả khu vực bằng một thị trường vốn sâu mà không nước láng giềng nào theo kịp trong ngắn hạn. Việc của TP.HCM là biến sự ghi nhận thành thực chất, trước khi lớp hào quang con số phai đi.
Đọc cho ra con điểm GFCI
Chỉ số Trung tâm Tài chính Toàn cầu, do nhóm Z/Yen biên soạn, chấm các thành phố trên môi trường kinh doanh, nhân lực, hạ tầng, mức phát triển khu vực tài chính và uy tín. Nó đã thành thước đo tham chiếu chuẩn cho việc so sánh hệ sinh thái tài chính khắp thế giới, và nó cân nhận thức của giới chuyên gia tài chính toàn cầu nặng ngang với các chỉ báo cứng. Ở phiên bản thứ 38 công bố năm 2025, TP.HCM tăng ba bậc lên hạng 95 với 664 điểm. Mức tăng nhỏ, nhưng đây là lần đầu Việt Nam thật sự bước vào cuộc trò chuyện cạnh tranh của các trung tâm tài chính khu vực.
Thay đổi điểm cỡ này nặng ký hơn vẻ ngoài của nó. Ở những tầng dưới của bảng, vài điểm có thể đẩy một thành phố lên xuống mấy bậc — con dao hai lưỡi, leo dễ mà tụt cũng dễ. Vậy nên mười điểm tăng báo hiệu niềm tin nhà đầu tư đang lên, mà chưa giải được câu hỏi gốc. Các đối thủ khu vực vẫn ở phía trên, và khoảng cách tới Singapore là khoảng cách cấu trúc, không phải bề mặt. Con số nói cho ta biết có gì đó đã đổi trong cách giới chuyên gia toàn cầu đọc Việt Nam. Cái nó không nói được là liệu cách đọc ấy có trụ lâu.
Cái gì nằm dưới thứ hạng
Cú leo hạng không diễn ra biệt lập. Nó bám theo một chuỗi động thái chính sách, nâng cấp hạ tầng và khu vực tư nhân nhập cuộc sâu hơn. Lãnh đạo thành phố đã đẩy những cải cách có chủ đích: vùng thí điểm ngân hàng số, tái cấu trúc thị trường trái phiếu, và mở dần cánh cửa cho nhà đầu tư nước ngoài tham gia thị trường vốn. Từng mảnh một thì không đủ dịch chuyển thứ hạng, nhưng gộp lại chúng làm hệ sinh thái tài chính đáng tin hơn trong mắt những người GFCI khảo sát.
Trung tâm Tài chính Quốc tế TP.HCM nằm ở lõi của chiến lược. Neo tại Thủ Thiêm, IFC được tính để gom định chế tài chính, doanh nghiệp công nghệ tài chính và đơn vị cung cấp dịch vụ về một chỗ. Nghị quyết 98/2023/QH15 và Quyết định 81/QĐ-TTg đặt nền pháp lý cho cơ chế chính sách riêng, cho phép thành phố thử những công cụ ưu đãi không chạy được ở nơi khác. Mức tăng thứ hạng là một dấu hiệu sớm cho thấy phần nền móng thể chế ấy bắt đầu hiện ra kết quả.
Bối cảnh vĩ mô làm câu chuyện chắc thêm. Tăng trưởng GDP trên 6%, lạm phát ổn định và dòng vốn FDI tiếp tục chảy vào đã củng cố nền tảng. Vốn hóa thị trường chứng khoán vượt 100% GDP vào giữa năm 2025, nhờ nhà đầu tư cá nhân tham gia nhiều hơn và sự quan tâm niêm yết chéo từ các doanh nghiệp khu vực. Cộng lại, những xu hướng này nâng độ hiện diện của TP.HCM như một cửa ngõ thị trường vốn khu vực — dù hiện diện và chiều sâu là hai chuyện khác nhau.
Đà nhất thời hay chuyển dịch bền
Lạc quan là phản xạ dễ nhất trước một cú nhảy hạng, và nó đáng được soi lại. Với TP.HCM, phép thử là nền tảng có biện minh được cho bước nhảy không. Ràng buộc cấu trúc vẫn còn đó: dải sản phẩm tài chính hẹp, thực thi pháp luật chưa đều, và một khu vực ngân hàng vẫn in đậm dấu ảnh hưởng nhà nước. Đây không phải thứ sửa nhanh được, và chúng định đoạt thành phố giữ được thành quả hay dừng ở tầng giữa.
Ít nhất thì hướng đi đúng. Từ 2023, chính phủ chạy một lộ trình phát triển thị trường vốn gắn với chương trình Trung tâm Tài chính Quốc tế, tinh chỉnh khung cho trái phiếu doanh nghiệp, quản lý quỹ và phái sinh. Mức độ số hóa giúp thêm một tay — tỷ lệ dùng điện thoại thông minh đã vượt 75%, nuôi cho công nghệ tài chính và ngân hàng số lớn lên, hai thứ làm hệ thống tài chính sâu thêm. Vấn đề là độ bền: giữ cho nhất quán pháp lý, minh bạch và độ tin của tư pháp đi kịp nhịp tăng trưởng thị trường.
Đọc theo lối ấy, cú leo hạng không phải may rủi. Nó phản ánh cải cách tích lũy và sự gắn kết ngày càng chặt của nhà đầu tư, chứ không phải một vòng khảo sát gặp thời. Có điều cải cách tích lũy vẫn mong manh chừng nào chưa thành nếp thể chế — và đó là phần việc còn ở phía trước.
So với chuẩn khu vực
Các đối thủ đặt tiến bộ vào đúng tỷ lệ. Bangkok, hạng 99 năm 2024, từ đó tụt nhẹ khi biến động thị trường và cải cách chậm hơn đè lên tâm lý nhà đầu tư. Kuala Lumpur vẫn đứng trên TP.HCM nhờ một hệ sinh thái tài chính Hồi giáo đã định hình, nhưng gánh sức ép về dân số và chi phí. Jakarta và Manila có tiềm năng mà đuối ở quản trị và chiều sâu thị trường vốn. Đặt giữa nhóm đó, cú lên hạng của TP.HCM đọc ra vừa là bắt kịp khu vực, vừa là một bước tái định vị có tính toán.
Singapore vẫn là trung tâm chi phối, nhưng tình trạng bão hòa và nền chi phí cao đang đẩy một số chức năng dạt sang các thành phố thứ cấp. Vị trí gần kề, tốc độ tăng trưởng và lực lượng lao động trẻ đặt TP.HCM vào vai bổ trợ chứ không phải đối thủ. Mục tiêu không phải sao chép Singapore mà là giành những phân khúc ngách hợp với cơ cấu kinh tế Việt Nam: công nghệ tài chính xuyên biên, ngân hàng cho doanh nghiệp vừa và nhỏ trong khu vực, dòng vốn xanh. Các quỹ ASEAN đã có phần phân bổ hướng vào Việt Nam, và định chế ở Bangkok lẫn Manila đang cân nhắc mở chi nhánh vào thành phố. Chính cái đan xen cạnh tranh và hợp tác đó đang kéo Việt Nam từ vùng rìa về phía người trong cuộc.
Độ sẵn sàng của hạ tầng và hệ sinh thái
Một trung tâm đáng tin cần hơn cả chính sách; nó đòi hạ tầng vật lý và thể chế. Ở khâu này thành phố đã chuyển động. Dự án Trung tâm Tài chính Thủ Thiêm ghép tháp văn phòng hạng A với hạ tầng số và cơ sở hỗ trợ pháp lý. Đi cùng là chính sách nội địa hóa dữ liệu và dòng vốn đổ vào trung tâm dữ liệu đang lên, trong đó có dự án từ Viettel, CMC và Warburg Pincus. Cộng lại, chúng dựng nên xương sống công nghệ mà số hóa tài chính cần đến.
Nhân lực là nút thắt khó hơn. Thành phố đã mở hợp tác với các trường đại học và hiệp hội nghề để mở rộng đào tạo tài chính, tuân thủ và quản trị rủi ro, nhưng cuộc giành nhân tài khắp châu Á vẫn căng. Giữ được đà tiến đòi tiếp tục cải thiện trình độ tiếng Anh, chứng chỉ hành nghề và khung dịch chuyển lao động xuyên biên — những thứ khiến doanh nghiệp quốc tế tính chuyện dời về hay mở rộng tại đây. Dịch vụ chuyên môn, từ pháp lý, kiểm toán tới tư vấn và tổ chức xếp hạng tín nhiệm, đang lớn lên nhưng vẫn mỏng so với đối thủ khu vực. Chừng nào hệ sinh thái ấy chưa đầy đặn, thứ hạng cao hơn vẫn có nguy cơ phản ánh hình thức nhiều hơn chiều sâu.
Ổn định chính sách và ý nghĩa biểu tượng của thứ hạng
Tính dự đoán được rốt cuộc mới là thứ hút vốn. Giới hoạch định chính sách Việt Nam đã phát tín hiệu cam kết dài hạn với minh bạch và bảo vệ nhà đầu tư, với những bước về quản trị doanh nghiệp, chuẩn công bố thông tin và tái cơ cấu ngân hàng quốc doanh đều chỉ đúng hướng. Sự phối hợp của trung ương với chính quyền thành phố giữ cho cải cách khớp với chiến lược quốc gia thay vì chạy lẻ. Ưu đãi thuế, cấp phép gọn hơn và cơ chế thử nghiệm công nghệ tài chính đã làm việc kinh doanh dễ thở hơn, nhất là với nhà đầu tư nước ngoài — dù thủ tục chậm và sự phối hợp lỏng giữa các cơ quan quản lý vẫn bị than phiền.
Bản thân thứ hạng làm một việc thật, vượt ngoài con số. Nó xác nhận nhiều năm dựng nền, làm chắc thêm lời chào của thành phố như một trung tâm mới nổi, và cho người hoạch định một mốc đo được. Cái bẫy là biểu tượng mà thiếu thực chất. Mỗi mức tăng về sau phải bám theo tiến bộ đo được trong độ trưởng thành của thị trường vốn, mức phổ cập tài chính và hội nhập toàn cầu; thiếu thực thi bền bỉ, cái được về nhận thức phai rất nhanh. Với Lotus Venture và những nhà đầu tư tổ chức đang quan sát, đường xu hướng quan trọng hơn bất kỳ thứ hạng đơn lẻ nào — nhịp và chất của cải cách mới định đoạt Việt Nam đi từ trung tâm kỳ vọng sang trung tâm vận hành thật.
Triển vọng chiến lược
Cú leo hạng đánh dấu một chặng thật trong tiến trình hiện đại hóa tài chính của Việt Nam, nhưng cái đà ở đây mong manh. Giữ được nó xoay quanh ba mặt trận: thực thi pháp lý, chiều sâu hệ sinh thái và mức kết nối quốc tế. Khớp được cả ba, thành phố có thể đi từ nhóm hạng 90 vào tốp 70 trước năm 2028 — một mức báo hiệu sự trưởng thành về chức năng, chứ không phải sự góp mặt mang tính biểu tượng.
Với nhà đầu tư, hệ quả rất thực dụng. Một trung tâm tài chính đáng tin cải thiện dòng thương vụ, nới rộng khả năng tiếp cận vốn và làm chắc đường thoái vốn cho quỹ đầu tư tư nhân và quỹ mạo hiểm. Với người hoạch định, việc cần làm là chuyển từ thiết kế pháp lý sang chuyện giao hàng. Với doanh nghiệp trong nước, cú lên hạng là một cánh cửa — cơ hội cắm vào chuỗi giá trị tài chính khu vực và hút đối tác quốc tế. Thứ hạng xác nhận được cái đà, nhưng không chế ra được nó. Biến sự ghi nhận thành năng lực bền vững mới là thứ quyết định liệu tham vọng tài chính của Việt Nam có chín thành tầm vóc toàn cầu đo đếm được.
Lotus Investment Group tư vấn M&A xuyên biên giới và FDI vào Việt Nam và Đông Nam Á. Nếu quý vị đang thẩm định một vị thế tại Việt Nam, liên hệ với chúng tôi.
Ho Chi Minh City moved up three places to 95th in the Global Financial Centres Index, GFCI 38, scoring 664 — its highest yet. That climb is modest in absolute terms and easy to over-read. The harder question is what sits underneath it: a milestone that marks genuine capability, or an early signal of momentum that could still stall.
Rankings shape perception, and perception moves capital. For a city positioning itself as an emerging financial hub, a ten-point score gain reads as a vote of confidence in Vietnam’s policy direction. But GFCI is a relative game. Kuala Lumpur and Bangkok still sit higher, Manila too; Singapore anchors the region with deep capital markets no neighbour will match soon. The task for Ho Chi Minh City is to convert recognition into substance before the optics fade.
Reading the GFCI score
The Global Financial Centres Index, compiled by the Z/Yen Group, rates cities on business environment, human capital, infrastructure, financial sector development and reputation. It has become the standard reference for how financial ecosystems compare worldwide, and it weighs perception among global finance professionals as heavily as hard indicators. In the 38th edition, released in 2025, Ho Chi Minh City rose three places to 95th with a score of 664. The move is small, but it puts Vietnam inside the competitive conversation of regional finance hubs for the first time in a serious way.
Score changes this size matter more than they look. In the lower tiers of the index, a few points can swing a city several ranks, which cuts both ways — easy to climb, easy to slip. So the ten-point gain signals rising investor confidence without settling the underlying question. Regional peers remain ahead, and the gap to Singapore is structural, not cosmetic. What the number tells us is that something changed in how global professionals read Vietnam. What it can’t tell us is whether that read will hold.
What sits beneath the ranking
The climb did not happen in isolation. It tracks a run of policy actions, infrastructure upgrades and deeper private-sector engagement. City leadership has pushed targeted reforms: pilot zones for digital banking, bond-market restructuring, and a gradual opening of foreign participation in capital markets. None of these alone moves a ranking, but together they make the financial ecosystem more credible to the people GFCI surveys.
The Ho Chi Minh City International Financial Centre sits at the centre of the strategy. Anchored in Thu Thiem, the IFC is meant to cluster financial institutions, fintech firms and service providers in one place. Resolution 98/2023/QH15 and Decision 81/QĐ-TTg laid the legal groundwork for differential policy treatment, letting the city test incentive mechanisms it couldn’t run elsewhere. The ranking gain is an early read on that institutional groundwork starting to show.
Macro conditions reinforce the story. GDP growth above 6%, stable inflation and continued foreign direct investment have strengthened the foundation. Stock market capitalisation passed 100% of GDP in mid-2025, helped by growing retail participation and cross-listing interest from regional firms. Put together, these trends raise Ho Chi Minh City’s visibility as a regional capital markets gateway — though visibility and depth are not the same thing.
Momentum or a durable shift
Optimism is the easy response to a ranking jump, and it deserves a check. For Ho Chi Minh City the test is whether fundamentals justify the move. Structural constraints persist: a narrow range of financial products, uneven legal enforcement, and a banking sector still shaped heavily by state influence. These are not quick fixes, and they decide whether the city holds its gains or settles at mid-tier.
The direction, at least, is right. Since 2023 the government has run a roadmap for capital market development tied to the International Financial Centre agenda, refining frameworks for corporate bonds, fund management and derivatives. Vietnam’s digital adoption helps — smartphone penetration already exceeds 75%, which feeds the fintech and digital-banking growth that deepens the financial system. The question is durability: keeping regulatory consistency and judicial reliability in step with market growth.
Read this way, the climb is no accident. It reflects accumulated reform and rising investor engagement rather than a lucky survey cycle. But accumulated reform is fragile until it becomes institutional habit, and that is the work still ahead.
The regional benchmark
Peers put the progress in proportion. Bangkok, ranked 99th in 2024, has since slipped as market volatility and slower reform weighed on sentiment. Kuala Lumpur stays ahead of Ho Chi Minh City on the strength of an established Islamic finance ecosystem, but carries demographic and cost pressures. Jakarta and Manila show potential and lag on governance and capital-market depth. Against that field, Ho Chi Minh City’s rise reads as both regional catch-up and deliberate repositioning.
Singapore remains the dominant hub, yet its saturation and cost base are nudging some functions toward secondary cities. Vietnam’s proximity, growth rate and young workforce position Ho Chi Minh City as a complement rather than a rival. The aim is not to replicate Singapore but to win niche segments that fit Vietnam’s economic structure: cross-border fintech, regional SME banking, green capital flows. ASEAN funds already carry Vietnam-focused allocations, and institutions in Bangkok and Manila are weighing branch expansion into the city. That mix of competition and cooperation is pulling Vietnam from the periphery toward participant.
Infrastructure and ecosystem readiness
A credible centre needs more than policy; it needs physical and institutional infrastructure. Here the city has moved. The Thu Thiem Financial Centre project pairs Grade A office towers with digital infrastructure and regulatory support facilities. Alongside it, data localisation policy and rising data-centre investment, including projects from Viettel, CMC and Warburg Pincus, build the technological backbone that financial digitisation requires.
Talent is the harder constraint. The city has opened partnerships with universities and professional bodies to widen training in finance and risk management, but competition for talent across Asia stays intense. Sustaining progress means continuing to improve English proficiency, professional certification and cross-border mobility — the things that make international firms consider relocating or expanding here. Professional services, from legal and audit to consulting and rating agencies, are growing but still thin against regional peers. Until that ecosystem fills out, a higher ranking risks reflecting optics more than depth.
Policy stability and the symbolism of rank
Predictability is what ultimately attracts capital. Vietnam’s policymakers have signalled long-term commitment to transparency and investor protection, with moves on corporate governance, disclosure standards and state-owned bank restructuring all pointing the right way. Central coordination with city authorities keeps reform aligned with national strategy rather than running in isolation. Tax incentives, simpler licensing and fintech sandboxes have eased doing business, especially for foreign investors — though procedural delays and weak coordination among regulators still draw complaints.
The ranking itself does real work beyond the numbers. It validates years of groundwork, strengthens the city’s pitch as an emerging hub, and gives policymakers a measurable benchmark. The danger is symbolism without substance. Each future gain should track measurable progress in capital-market maturity, financial inclusion and global integration; without sustained execution, perception gains fade fast. For Lotus Venture and the institutional investors watching, the trendline matters more than any single rank — the pace and quality of reform decide whether Vietnam moves from aspiring hub to functioning centre.
Strategic outlook
The climb marks a genuine stage in Vietnam’s financial modernisation, but momentum here is fragile. Holding it turns on three fronts: regulatory execution, ecosystem depth and international connectivity. Get those aligned and the city could move from the 90s into the top 70 by 2028 — a level that would signal functional maturity rather than symbolic inclusion.
For investors the implications are practical. A credible financial centre improves deal flow, broadens capital access and strengthens exit options for private equity and venture funds. For policymakers the job is shifting from regulatory design to delivery. For domestic firms the rise is an opening — a chance to plug into regional financial value chains and attract international partners. Rankings can validate momentum, but they cannot manufacture it. Turning recognition into enduring capability is what will decide whether Vietnam’s financial ambitions mature into measurable global relevance.
Lotus Investment Group advises on cross-border M&A and FDI into Vietnam and Southeast Asia. If you are underwriting Vietnam exposure, get in touch.
Nguồn / Sources
[1]
Z/Yen Group & China Development Institute (2025) — The Global Financial Centres Index 38.




